Khi cánh cửa hạnh phúc đóng lại, cánh cửa khác sẽ mở ra, nhưng thường chúng ta cứ mãi nhìn vào cánh cửa đã đóng mà không biết cánh cửa khác đã mở ra...
Hạnh phúc chỉ đến với những ai biết rơi lệ khi tổn thương, biết đau đớn khi mất mát, khi biết khát khao và nuôi dưỡng những giấc mơ, biết cố gắng làm lại khi thất bại. Bởi vì chỉ có như vậy, mọi người mới biết trân trọng những gì đã và đang đến trong cuộc đời mình.
Hãy yêu một người bằng trọn vẹn trái tim mình mà không cần đáp lại.Đừng vội trong mong tình yêu đến mau chóng mà hãy kiên trì chờ cho đến khi tình yêu hiện hữu trong trái tim họ, nếu không thì bạn hãy an lòng vì trong tim bạn đã có nó rồi.
Người bạn tốt là người mà có thể ở bên cạnh ta khi ta buồn, người mà có thể cùng ta chia xẻ niềm vui lẫn nỗi buồn....
Chúng ta thường không biết được giá trị của những thứ mà chúng ta đang có cho đến khi chúng biến mất..
Đừng nhìn vào bề ngoài của một con người vì chúng có thể là sự giả dối, đừng nhìn vào sự giàu có của người khác vì chúng sẽ biến mất. Hãy đi tìm người có thể làm cho trái tim ta mỉm cười.
Bạn sẽ vui vẻ khi bạn có đủ hạnh phúc, bạn sẽ thành công khi bạn có đủ niềm tin...
Hãy luôn đặt mình vào vị trí của người khác, nếu bạn cảm thấy việc ấy làm bạn đau lòng thì người khác cũng sẽ đau lòng nếu như bạn làm việc ấy với người khác.
Hạnh phúc lớn nhất của con người là không cần phải có mọi thứ tốt đẹp nhất, mà họ muốn làm mọi thứ xuất hiện theo cách của họ.
Qúa khứ luôn là nền tảng cho tương lai tươi sáng, bạn không thể có được một cuộc sống tốt đẹp cho đến khi bạn vượt qua những thất bại và đau buồn lớn nhất trong quá khứ.
Khi bạn sinh ra, bạn khóc và mọi người xung quanh bạn lại mỉm cười. Bạn hãy sống làm sao để mà khi bạn mất, bạn cười mà mọi người xung quanh bạn lại khóc...
