Hồi ấy, bên Trung Hoa có một người gánh nước mang hai chiếc bình lớn và treo hai đầu một cái đòn gánh ngang cổ. Một trong hai bình ấy lại có một vết nứt, còn bình kia thì tuyệt hảo và luôn đem về đủ lượng một bình nước. Cuối doạn đường dài từ con suối về đến nhà, chiếc bình nứt lúc nào cũng vơi chỉ còn một nữa bình.

Suốt hai năm ngày nào cũng vậy, người gánh nước chỉ mang về nhà có một bình rưỡi nước. Dĩ nhiên cái bình nguyên vẹn rất hãnh diện về thành tích của mình, hoàn tất cách tuyệt hảo nhiệm vụ của nó được tạo ra để thi hành. Còn tội nghiệp chiếc bình nứt kia, nó rất xấu hổ về khuyết điểm của mình và khổ sở vì chỉ hoàn tất được có một nữa công việc mà nó được tạo ra để làm.

Sau hai năm chịu đựng cái mà nó cho là một thất bại chua cay, một ngày nọ chiếc bình nứt bèn lên tiếng với người gánh nước bên bờ suối: " Con thật lấy làm xấu hổ vì vết nứt bên hông của con đã làm rỉ mất nước suốt dọc đường về nhà bác."

Người gánh nước trả lời: " Con đã chẳng để ý chỉ có hoa mọc trên đường đi bên phía của con à...???"

Đó là vì ta vẫn luôn biết cái khuyết điểm của con nên ta đã gieo hạt hoa dọc đường bên phía của con và mỗi ngày trên đường mình đi về con đều đã tưới nước cho chúng nó....

Hai năm nay ta vẫn luôn hái được mấy đoá hoa đẹp đó để trưng trên bàn. Nếu mà con không phải là y như con thế này thì trong nhà đâu có được trang hoàng và đẹp đẽ như vậy??

Mỗi người trong chúng ta đều có những khuyết điểm riêng biệt và " Ai cũng là bình NỨT cả?".

Nhưng chính các vết nứt và khuyết điểm đó của từng người trong chúng ta mới khiến cho đời sống của chúng ta trở nên thú vị và làm cho chúng ta thoả mãn. Chúng ta phải chấp nhận cá tính của từng người trong cuộc sống và tìm ra cái tốt trong họ.

Vạn hạnh cho tất cả các bạn " bình NỨT " của tôi.